Nông trường Thanh niên xung phong Bình Dương - nơi thắp sáng những mái nhà bình yên

Quế Nương
19/06/2025

Chúng tôi có dịp về thăm vùng đất đỏ bazan thuộc xã An Thái, huyện Phú Giáo - nơi có Nông trường Thanh niên xung phong (TNXP) Bình Dương đã âm thầm tồn tại và phát triển hơn hai mươi năm qua. Ở nơi ấy, giữa những cánh rừng cao su ngút ngàn, cuộc sống của người dân - những đội viên TNXP một thời và con cháu họ -đang ngày đêm gắn bó với thứ "vàng trắng" đã qua thời vàng son.


 

Từ hoang sơ đến hồi sinh

 

Được thành lập từ năm 2004, Nông trường TNXP Bình Dương khởi đầu bằng những bước chân đầy gian khó. Đường sá lầy lội, điện không có, nước thiếu, nông trường nằm biệt lập giữa rừng - đó là những gì mà đội viên Nguyễn Văn Hồng - Đội trưởng đội bảo vệ  kể lại thuở đầu gian nan: Hồi ấy, không gì sẵn có. Tụi tôi vừa làm, vừa dựng từng cái lán giữa rừng, vừa đào từng mét giếng lấy nước, vừa cuốc từng mảnh đất hoang để gieo cây, nuôi con. Không có gì ngoài tình đồng đội và quyết tâm làm lại từ đầu.

 

Thế nhưng, sự gắn bó keo sơn, tinh thần kỷ luật và lòng quyết tâm đã giúp họ vượt lên. Từ vùng đất hoang, đến nay nông trường đã quản lý và sử dụng hiệu quả hơn 120 ha đất, chủ yếu trồng rừng, cao su, cây ăn trái và chăn nuôi. Trong đó, 40 ha cao su đang cho khai thác là nguồn thu ổn định, mang lại khoảng 2,5 tỷ đồng mỗi năm. Một con số khiêm tốn, nhưng thấm đẫm mồ hôi và cả máu của người lao động.

 

Cuộc sống gắn liền với cao su

 

Cây cao su ở đây không chỉ là cây trồng kinh tế, mà là biểu tượng của ý chí bám đất, lập nghiệp, dựng xây tương lai. Người dân thức giấc từ 3 - 4 giờ sáng, đầu đội đèn pin, tay cầm dao cạo, chân đạp lá mục đi sâu vào rừng cao su để bắt đầu một ca làm việc kéo dài đến tận trưa. Mưa dầm, sương giá, muỗi rừng, rắn, rết… - chẳng gì ngăn được họ. Có người từng bị rắn cắn, có người bị giếng cạn hút chân, nhưng ngày hôm sau vẫn lặng lẽ trở lại.

 

Chị Đỗ Thu Thủy - một người thợ cạo kỳ cựu - chia sẻ rằng: “Mỗi đêm tôi cạo khoảng 500 gốc. Chỉ đi bộ quanh rừng thôi cũng mệt lả, nhưng vẫn phải cố. Mệt mà vui".

 


 

Giá mủ cao su hiện nay chỉ còn khoảng 10.000–11.000 đồng/kg. Giá mủ cao su hiện nay không còn cao như những năm trước, nhưng vẫn mang lại thu nhập ổn định cho các đội viên nông trường. Cuộc sống tuy chưa dư dả, nhưng cũng đủ để nuôi con ăn học, đủ để gìn giữ những mái nhà nhỏ ấm cúng giữa rừng cao su. Người làm nghề không giàu, nhưng cũng không đói. Họ sống bằng lao động chân chính, bằng đôi bàn tay cần mẫn và trái tim gắn bó với đất, với nghề. Những đứa trẻ ở đây vẫn tới trường, vẫn lớn lên trong tiếng chim rừng và giọt mủ trắng rơi, mang theo hy vọng cha mẹ gửi gắm từ những sớm tinh mơ...

 

Vượt qua cái bóng của quá khứ

 

Đã có một thời, cao su được ví là "vàng trắng" – là niềm tự hào, là giấc mơ đổi đời của người nông dân Tây Nguyên, Đông Nam Bộ. Nhưng thời ấy đã qua. Nay, cao su không còn mang lại sự giàu có như xưa, nhưng với người dân nông trường, nó vẫn là nơi nương tựa yêu thương.

 

Ban Giám đốc nông trường vẫn không ngừng tìm hướng đi mới. Họ đã triển khai trồng cây ăn trái như chôm chôm, quýt; đồng thời thí điểm chăn nuôi bò sữa với kỳ vọng bù đắp phần thu nhập thiếu hụt từ mủ cao su. Tuy vậy, điều kiện cơ sở vật chất vẫn còn nghèo nàn, thiếu thốn, chưa đồng bộ. Những căn nhà tạm, lán trại dựng từ thập niên trước vẫn là nơi ở của không ít gia đình đội viên.

 

Nhưng điều kỳ lạ là, người ở lại không oán thán. Họ coi nông trường là nhà, coi nhau như người thân ruột thịt. Không ít cặp đôi nên duyên vợ chồng giữa rừng cao su, rồi con cái họ lớn lên, lại tiếp nối nghề cha mẹ – âm thầm, bền bỉ.

 

Một miền ký ức giữa đại ngàn

 

Câu chuyện về Nông trường Thanh niên xung phong Bình Dương không đơn thuần chỉ là một mô hình kinh tế - xã hội mang dấu ấn của một thời hào hùng. Đó là một miền ký ức sống động giữa đại ngàn – nơi những con người bình dị đã gieo hy vọng lên mảnh đất tưởng như khô cằn bằng chính đôi tay và trái tim đầy nhiệt huyết của mình.

 

Từ hoang sơ đến hồi sinh, từ gian khó đến nảy mầm sự sống – từng hàng cao su lặng lẽ vươn lên trong gió sớm như minh chứng cho sức sống bền bỉ của con người nơi đây. Trong ánh bình minh mờ sương, dáng người thợ cạo mủ lầm lũi giữa rừng, ánh đèn pin hắt lên khuôn mặt rám nắng – đó không chỉ là hình ảnh của lao động, mà còn là biểu tượng của một niềm tin lặng thầm mà mãnh liệt.

 

Giữa nhịp chuyển động gấp gáp của thời đại số, nơi phố thị ồn ào đang thay da đổi thịt từng ngày, thì nông trường lại như một nốt trầm trong bản nhạc cuộc đời – sâu lắng, bền bỉ và đầy nhân bản. Ở đó, những giá trị truyền thống – tình người, lòng kiên trì, sự sẻ chia – vẫn được gìn giữ như ngọn lửa không tắt giữa rừng sâu.

 

 Nghề cạo mủ cao su không lấp lánh ánh hào quang, chẳng mang về sự giàu sang chóng vánh. Nhưng chính trong từng giọt mủ trắng rơi giữa đêm khuya, ta thấy được cả một khát vọng vươn lên, một phẩm cách không thể khuất phục trước gian nan. Mỗi giọt mủ là giọt mồ hôi, giọt lòng tin và cả giấc mơ âm thầm về một ngày mai đủ đầy hơn.

 

Và rồi, trên chính vùng đất này – nơi một thời chỉ toàn đất đỏ, rễ trơ trụi – những mái nhà đã mọc lên, tiếng cười con trẻ vang vọng giữa bạt ngàn cao su, những đôi vợ chồng trẻ nắm tay nhau dựng xây tổ ấm. Một hành trình dài vẫn đang tiếp tục, nhưng ánh sáng hy vọng đã kịp gieo mầm từ những điều giản dị nhất.

 

Ở Nông trường TNXP Bình Dương, ánh sáng không chỉ đến từ mặt trời. Nó đến từ ý chí của con người. Và vì thế, nó sẽ không bao giờ tắt.